Nghe nói chú yêu LOLI
Phan_11
Tuy cô cũng nhỏ người nhưng cách em gái Lâm Đại Ngọc còn xa lắm, cho nên chỉ có thể ngây ngốc đứng ở tại chỗ, nhìn Trầm Ngang lái Volkswagen Phaeton sáng chói chầm chậm đi qua.
Mộc Mộc cúi đầu, nhìn ngón chân, muốn cùng anh trở thành người xa lạ. Nhưng giác quan thứ sáu lại mãnh liệt đến đáng sợ — cô rõ ràng cảm nhận được ánh mắt nóng rực từ trong xe như viên đạn bắn thẳng vào người cô.
Mộc Mộc hận không thể rụt đầu vào hẳn trong ngực.
Đáng lẽ theo lý thuyết, cô và Trầm Ngang chia tay, tất cả lỗi sai đều ở anh, anh hẳn phải sợ cô, tránh cô mới đúng.
Nhưng Trầm Ngang và Tần Hồng Nhan đều cùng một loại người, khí lực quá mạnh mẽ, Mộc Mộc không đành lòng nhìn thẳng.
Cho nên cô chỉ có thể miễn cưỡng đón nhận ánh mắt của Trầm Ngang.
Đợi xe Trầm Ngang chạy hẳn qua mình, cô mới giật mình nhận ra, sau lưng đều là mồ hôi.
Gặp Trầm Ngang xong, Mộc Mộc cũng không có tâm tình ăn sáng, liền nhờ Lục Ngộ đưa mình về ký túc xá.
Ở trước cửa ký túc xá, Mộc Mộc nói tạm biệt rồi chuẩn bị xuống xe, nhưng Lục Ngộ lại gọi cô lại: “Mộc Mộc, lần này anh về sẽ không bao giờ đi nữa.”
Lời này, là người khác nghe chắc chắn không hiểu, nhưng Mộc Mộc lại hoàn toàn hiểu được anh đang ám chỉ điều gì: “Anh về tìm việc à?”
“Đúng vậy, anh đã liên hệ với công ty rồi.”
Mộc Mộc trầm mặc một lát rồi nói: “Vậy chúc anh thành công.”
Nói xong cô liền giơ tay cởi dây an toàn, nhưng bàn tay lại bị anh nắm lấy.
Đây là một bàn tay sạch sẽ ấm áp, chủ nhân của bàn tay nói với cô: “Anh vì một người mới quay về đây, em hẳn biết cô ấy là ai, phải không?”
Mộc Mộc chỉ thấy đau đầu khủng khiếp: “Em thật sự không biết, cũng không có hứng thú muốn biết.”
Hệ thống sưởi trong xe quá lớn khiến Mộc Mộc khó thở, cô kiên quyết muốn gỡ tay Lục Ngộ ra, lao ra ngoài.
Nhưng ngoài dự đoán của cô, câu kế tiếp của Lục Ngộ lại nói thẳng: “Người đó chính là em!.”
Mộc Mộc bỗng nhiên bình tĩnh lại, thở dài nói: “Lục Ngộ, em bây giờ mệt chết được, để em về phòng nghỉ ngơi, được không?”
Lục Ngộ nhìn cô, ngũ quan tuấn tú dần trở nên tan rã theo hơi ấm, mơ hồ không rõ.
Anh nhẹ nhàng buông tay cô, nói: “Được.”
Mộc Mộc cả đêm không về đương nhiên sẽ bị Lưu Vi Vi và An Lương vây bắt, ngủ một giấc xong cô mới đứng dậy thuật lại cuộc gặp mặt ngẫu nhiên với Lục Ngộ, cùng với cuộc gặpmặt ngẫu nhiên với Trầm Ngang.
Lưu Vi Vi cảm thán: “Mộc Mộc, sinh mệnh của mày đúng là yêu nghiệt mọc lan tràn a.”
Mộc Mộc phải thừa nhận rằng, đây là câu chính xác nhất mà Lưu Vi Vi từng nói từ trước tới nay.
An Lương trầm mặc rất lâu rồi mới nói: “Sáng sớm trông thấy người phụ nữ đã từng đá mình đi ra từ nhà của người đàn ông hàng xóm…… Tao cảm thấy, ông chú Trầm mà tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng.”
Mộc Mộc thấy lời này An Lương nói hơi quá rồi, trước hết, chú Trầm và cô đã đường ai nấy đi, cho dù anh có không cam lòng thì cũng sẽ không biểu hiện ra bên ngoài, lại càng không tạo ra hậu quả nghiêm trọng.
Nhưng mà khi Trầm Thịnh Niên và Tần Hồng Nhan đến tìm cô, Mộc Mộc mới phát hiện sự việc quả thật có chút lớn.
Ngày đó cô đang ăn cơm ở căn tin, đang lúc cắn chân gà cực ‘high’ thì bỗng nhiên trước mặt ngồi xuống hai người quen, sắc mặt đen như bao đại nhân, khiến cô sợ tới mức thiếu chút nữa nuốt luôn cả xương gà.
“Cô rốt cuộc đã làm gì?” Trầm Thịnh Niên đổi bộ dáng vô tội ngày xưa, lộ ra bản tính âm trầm thâm hiểm.
“Làm sao vậy?” Mộc Mộc âm thầm cầm hộp cơm trong tay, đề phòng đứa cháu cảm xúc bùng nổ, cô phải chụp hộp cơm lên đầu cậu ta tự v�
“Cô rốt cuộc đã làm gì với chú tôi? Hại chú ấy đem hỏa ném sang người bọn tôi, hả?” Trầm Thịnh Niên nhìn Mộc Mộc gặm xương gà so với chó còn sạch sẽ hơn, khinh thường nói: “Còn có, kính nhờ cô học cách ăn của Hồng Nhan giùm với, tướng ăn sao lại nghèo khổ như vậy chứ?”
“Tôi có làm cái gì đâu? Sau khi chúng tôi chia tay chỉ gặp nhau có một lần, hơn nữa cũng chẳng nói cái gì cả.” Mộc Mộc thành thực nhớ lại.
“Chuyện khi nào?” Tần Hồng Nhan hỏi.
Mộc Mộc giơ tay tính toán: “Thứ tư tuần trước.”
“Vậy đúng là do cô rồi!” Trầm Thịnh Niên ngoài cười nhưng trong không cười: “Tôi không biết cô rốt cuộc đã làm cái gì, nhưng bắt đầu từ thứ tư tuần trước, chú ấy bỗng nhiên tiến hành trả đũa tôi không thương tiếc, như cô mong muốn, tôi sắp bị chú ấy làm cho đến quần lót cũng không có mà mặc. Nhưng quan trọng hơn là, chú ấy làm việc càng thêm điên cuồng, cả ngày toàn ép Hồng Nhan tăng ca, cô ấy đã hai ngày liên tiếp không được ngủ rồi đấy!”
Lúc này Mộc Mộc mới để ý thấy có hai quầng thâm dưới mắt Tần Hồng Nhan.
“Có lẽ do thời mãn kinh của anh ta đến thì sao?” Mộc Mộc cực lực phân tích loại bỏ nguyên nhân là do mình.
“Tại vì cô, cho nên chú ấy mới trả đũa chúng tôi.” Đứa cháu gằn từng câu từng chữ, nghiến răng nghiến lợi: “Cô chính là yêu nghiệt.”
Nói người khác là yêu nghiệt trong xã hội hiện nay chính là lời khen ngợi nha, Mộc Mộc chưa từng được hưởng thụ lời khen ngợi như vậy, nhất thời có chút vui vẻ ra mặt.
Nhưng đứa cháu nhanh chóng bổ sung: “Là yêu nghiệt không có ngoại hình.”
Mộc Mộc bắt đầu cảm thấy Trầm Ngang khiến cho đứa cháu không có quần lót mà mặc đúng là một chuyện vô cùng sáng suốt.
Tần Hồng Nhan uống xong ly cà phê đen, thản nhiên nói: “Cho dù thế nào, hy vọng cô có thể cùng anh ta nói chuyện một chút.”
“Chúng tôi chia tay rồi.” Mộc Mộc nhấn mạnh thực tế này.
“Đó là do cô nghĩ như vậy!” Lần đầu tiên trong cuộc sống, Tần Hồng Nhan và Trầm Thịnh Niên tr miệng một lời.
Tần Hồng Nhan nhận cốc cà phê thứ hai từ tay Trầm Thịnh Niên, nói: “Chúng tôi đã giúp cô hẹn anh ta, nửa giờ sau tại Bridal Tea House, bây giờ đi theo chúng tôi.”
Mộc Mộc hoàn toàn không có quyền lợi phản bác, cứ như vậy bị Tần Hồng Nhan và Trầm Thịnh Niên áp chế nhét vào Bridal Tea House.
Bridal Tea House là một phòng trà, nơi này không lớn, nhưng tất cả bàn gỗ bên trong đều được làm từ gỗ lim, một loại phong cách cổ điển sang trọng.
Mộc Mộc đi vào, thấy Trầm Ngang đang pha trà Bích Loa Xuân (Bi luo chun), cầm ấm nhỏ trên tay, nhịp nhàng ba lên ba xuống.
Trước đây khi quan hệ của hai người còn tốt, Trầm Ngang đã dạy cô, cái này gọi là “Xả nước phượng hoàng ba gật đầu”.
Anh dạy cô rất nhiều, Mộc Mộc đều ghi tạc trong lòng, nhưng lại chưa từng dạy — làm thế nào để đối mặt với bạn trai cũ sau khi chia tay.
Mộc Mộc ngồi xuống đối diện anh, ngắm nhìn những cánh trà Bích hoa xuân nhẹ nhàng trôi nổi trong chén nước, nhất thời xuất thần.
“Gần đây việc học hành thế nào?” Câu hỏi của Trầm Ngang thành công khiến Mộc Mộc khôi phục thần trí.
“Cũng tạm tạm.” Mộc Mộc vừa trả lời có lệ, vừa cầm chén trà uống một ngụm.
Nhưng câu tiếp theo của Trầm Ngang lại khiến cô phun toàn bộ trà bích loa xuân nguyên chất thượng hạng ra ngoài.
“Vậy đời sống tình cảm thì sao?”
Chương 34
Hai tay Mộc Mộc siết chặt cốc trà, cố gắng giữ bình tĩnh: “Chúng ta bây giờ thảo luận vấn đề này hình như không được thích hợp cho lắm.”
“Anh chỉ quan tâm đến em.” Trầm Ngang cầm lá trà đặt lên chóp mũi ngửi ngửi, hương trà thanh nhã, ngọt ngào sâu lắng: “Một người con gái như em, theo lý thuyết không nên ngủ lại qua đêm ở nhà người khác, không an toàn, bây giờ người xấu rất nhiều .”
“Có xấu cũng không bằng anh. Trước kia tôi ngủ lại nhà anh chẳng phải vẫn nguyên vẹn trở về đấy thôi?” Mộc Mộc không cho là đúng.
Trầm Ngang thản nhiên nói:“Đó là vì anh thủ hạ lưu tình.”
“Ý của anh là đang hối hận vì đã thủ hạ lưu tình sao?” Mộc Mộc hừ lạnh.
“Đúng vậy, rất hối hận.” Trầm Ngang nhấm nháp cốc trà xanh, khóe môi mỉm cười so với nước trà còn đắng hơn.
Anh hào phóng thừa nhận như vậy, ngược lại lại khiến Mộc Mộc không biết nói gì.
Hai người đều mang tâm sự, hơi trà vấn vít xung quanh, không khí đột nhiên trở nên im lặng.
Thật lâu sau Trầm Ngang bỗng thở dài: “Mộc Mộc, em vẫn còn giận phải không?”
Mộc Mộc theo bản năng lắc đầu, lắc được một nửa bỗng dừng lại suy nghĩ, xác định xong lại tiếp tục lắc đầu: “Nếu tức giận thì cũng chỉ trong một ngày mà thôi, chúng ta sẽ không đi đến tình cảnh chia tay này. Trầm Ngang, tôi thề tôi thật sự không biết Lục Ngộ lại sống bên cạnh nhà anh, tôi không cố ý muốn mượn chuyện này để chọc tức anh. Đêm đó mọi chuyện xảy ra đều trùng hợp đến bất ngờ, tôi không biết nên giải thích với anh thế nào, nhưng sau này tôi sẽ không khiến anh lâm vào tình trạng khó xử đó nữa, tôi hy vọng sau khi chia tay chúng ta có thể tìm được niềm vui mới, cũng hy vọng anh đừng giận chó đánh mèo những người bên cạnh anh nữa.”
“Hôm nay em đến đây chỉ để nói những lời này thôi ư?” Trầm Ngang đặt cốc trà xuống, cốc trà chạm vào mặt bàn gỗ lim phát ra tiếng vang trầm thấp.
“Không chỉ thế” Mộc Mộc hít sâu một hơi, toàn bộ không khí trong phòng đều tràn ngập hương trà xanh, thấm vào lòng người: “Tôi hy vọng… có thể nhận được một lời xác định từ miệng anh.”
“Lời xác định gì?” Trầm Ngang thoáng nâng mí mắt, hai hàng tóc mai được cắt tỉa gọn gàng tựa như con người anh, sạch sẽ ngăn nắp, không hề có bất kỳ lỗi nhỏ.
“Tôi hy vọng chúng ta hôm nay có thể cùng chung nhận thức — chúng ta bây giờ đã không còn quan hệ gì nữa, từ nayau nam cưới nữ gả, tất cả đều không liên quan với nhau. Cũng không suy nghĩ lệch lạc, chúng ta không phải kẻ thù, cũng không phải bạn bè, sau này chính là người lạ.” Mỗi câu mỗi từ Mộc Mộc đều nói rất rõ ràng.
Mấy ngày qua Lục Ngộ xuất hiện, rồi lại tình cờ gặp Trầm Ngang khiến cô cực kỳ hỗn loạn. Cô tựa như mèo con gặp phải cuộn len rối bời, vô cùng lo lắng muốn tìm đầu sợi để xem tình cảm của mình ra sao.
Mà đầu tiên, chính là phải thu phục Trầm Ngang.
Cô dĩ nhiên không tin rằng bản thân có đủ sức hấp dẫn có thể khiến anh nhớ mãi không quên, cùng lắm là vì đàn ông có tính sở hữu chiếm giữ rất mạnh — luôn coi những người phụ nữ từng qua lại chính của riêng, ngoại trừ mình tự ý bỏ đi thì người khác đừng hòng có được.
Cô cũng mệt mỏi, không muốn tiếp tục giận Trầm Ngang nữa, chỉ cần hạ mình, để cho anh hiểu rằng mình không cố ý muốn đội nón xanh cho anh.
Có lẽ làm như vậy sẽ cứu vớt được lòng tự trọng của đàn ông, khiến anh không còn ban khăn nữa, mọi người sẽ cùng nhau sống vui vẻ.
Trầm Ngang nhìn Mộc Mộc, ánh mắt hỗn hợp pha giữa dịu dàng và kiên định: “Những lời này không có khả năng từ miệng anh nói ra .”
Anh từ từ nói: “Ban đầu lừa em là ngàn lần anh sai, nhưng cho dù lớn hơn đều có cơ hội được sửa sai. Vì thế Mộc Mộc, em không thể chỉ vì một lần đã phán anh tử hình.”
Mộc Mộc uống ngụm trà, đôi môi khô dần mềm mại: “Nhưng cơ hội này, tôi không muốn cho, cũng không cho được.”
Những lời này tuy nhẹ, nhưng giọng điệu lại rất quả quyết.
Cô thành công khiến Trầm Ngang một lúc lâu không nói được gì.
Mộc Mộc nhìn đồng hồ thấy không còn sớm, buổi chiều cô còn có tiết một, phải rời đi.
Nhưng hai tay vừa chống lên bàn gỗ, còn chưa dùng sức, Mộc Mộc liền nghe thấy giọng Trầm Ngang lượn lờ theo hương trà truyền đến.
“Vậy Lục Ngộ thì sao? Em cho cậu ta cơ hội, phải không?”
Mộc Mộc đột nhiên nhìn lên, hồ hôi trên trán bởi vì động tác mãnh liệt này mà suýt rơi vào mắ mọi thứ lúc này cô thấy chỉ toàn một màu đen: “Anh…… Rốt cuộc anh đã biết bao nhiêu?”
Giọng Trầm Ngang tựa như trà Bích loa xuân dần dần lắng đọng: “Anh chỉ biết đều mà anh nên biết.”
“Trầm Ngang, anh thật đáng sợ!” Mộc Mộc tức đến sôi máu, cầm cốc trà trực tiếp hất thẳng vào mặt Trầm Ngang.
Nhưng Trầm Ngang thân hình nhanh nhẹn, nhanh chóng tránh được, không có một tia chật vật.
Mộc Mộc hất xong chén nước liền xoay người rời đi, nhưng Trầm Ngang lại giành trước nắm lấy cánh tay cô, trực tiếp ấn cô lên bàn gỗ. Toàn bộ chén trà đều rớt xuống, nước trà tí tách tí tách dọc theo mép bàn rơi xuống.
Lưng của cô cảm nhận được cái lạnh từ bàn gỗ lim, xen kẽ là sự ấm áp từ nước trà, nửa nóng nửa lạnh, cảm giác đó, cực kì quỷ dị.
Nhưng giờ phút này Mộc Mộc không có tâm tình để cảm nhận, cô chỉ thấy gương mặt Trầm Ngang, gần trong gang tấc.
Anh ghìm cô trên bàn gỗ, dùng toàn bộ thân mình giữ cô.
Tư thế của anh rất khéo léo, cô không thấy nặng nhưng lại bị giam cầm chặt chẽ.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, tựa như muốn nghiên cứu khám phá nơi sâu nhất linh hồn cô. Cô không thể tránh, chỉ có thể cam chịu bị anh nhìn kỹ.
Hô hấp hai người lúc này nhanh chóng hòa quyện làm một, cho dù thở ra hay hít vào, đều dính dáng đến đối phương.
Ngay lúc dây thần khinh khẩn trương sắp đứt, anh bỗng mở miệng, giọng điệu yếu ớt: “Mộc Mộc, anh rất nhớ em.”
Lời của anh tựa như dòng suối ấm áp, cho dù trái tim cô có đóng băng lạnh lẽo thì cũng bị tan chảy gần như không còn.
Đến lúc này, Mộc Mộc mới rõ vì sao cô lại kiên trì không muốn gặp anh hay liên lạc — bởi vì cô sợ, sợ bản thân sẽ chịu không được dụ hoặc của anh mà hợp lại.
Đối mặt với sự dịu dàng cùng ngọt ngào của anh, cô chỉ có thể buông giáp đầu hàng.
“Anh …… để tôi đứng lên.” Mộc Mộc ra l�
Cô nghĩ giọng điệu của mình đã rất cương quyết, nhưng người bên cạnh nghe được sẽ phát hiện ra nội tâm cô có một tia mềm lòng.
Mà Trầm Ngang trời sinh là rắn nước, ngắm chuẩn hết thảy mọi cơ hội chui rúc vào nơi mềm yếu trong cô.
Bao gồm tâm, bao gồm cả **.
“Nếu anh có thể, đã sớm thả.” Trầm Ngang hôn lên chiếc cổ mềm mại trắng mịn, anh biết đó là một trong những điểm nhạy cảm của cô.
Cơ thể cô rất nhạy cảm, chỉ cần hơi hơi chạm vào liền có thể biến thành một hồ nước xuân. Mềm mại vừa đủ, khiến đàn ông say mê hài lòng tới cực điểm.
Anh thích nghiên cứu khám phá cơ thể cô, da thịt mềm mại, còn có mùi thơm tự nhiên.
Bên cạnh anh không thiếu những người theo đuổi, có yêu mị nham hiểm như cà độc dược, có xinh đẹp diễm lệ như hoa hồng, có đơn thuần trong sáng như khương hoa (khương hoa là hoa gừng, ta để vậy cho nó có vần .
Mà Mộc Mộc chính là một loài hoa hiếm có xuất hiện trong cuộc đời anh.
Hoa cúc.
Tươi mát tự nhiên, mềm mại lại cứng cỏi, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ, từ từ lặng lẽ đóng quân vào lòng người.
Ban đầu khi mới gặp, cô hướng nội ngoan hiền mặc ai muốn làm gì thì làm, nhưng tiếp xúc lâu mới phát hiện, bên trong cô cứng cỏi có nguyên tắc, cứng đầu nhưng lại không mất vẻ đáng yêu.
Rõ ràng là một cô bé nhỏ hơn mình cả mười tuổi, nhưng đối mặt với cô, anh lại có cảm giác bối rối.
Anh ngưỡng mộ sự hòa trộn giữa cứng cỏi và mềm mại trên người cô, đối mặt với cô anh như một chàng trai trẻ mới nếm thử hương vị tình yêu, kìm lòng không được.
Loại cảm giác này đã rất lâu rồi anh không còn trải qua.
Cô là một đóa hoa sinh đẹp bất ngờ xuất hiện trong cuộc sống của anh.
Trải qua nhiều năm chinh chiến trong xã hội tàn khốc, anh sớm đã không phải là Trầm Ngang lương thiện năm đó.
Bởi vậy khi hai người bắt đầu, anh đã đóng vai một nhân vật phản diện, lợi dụng một nữ sinh viên thiếu kinh nghiệm xã hội như Mộc Mộc.
Lúc đầu nhìn trúng cô, quả thật là vì nghĩ cô yếu đuối hiền lành như vẻ bề ngoài, cảm thấy cô gái này không có tâm cơ — có thể thuận lợi để anh sử dụng tâm cơ.
Nhưng anh không muốn nhân cơ hội này làm gì với cô, trước khi qua lại anh đều giữ đúng quy tắc, hơn nữa còn nghĩ rằng, đợi sau khi chuyện này kết thúc, nhất định anh sẽ bồi thường kinh tế cho cô.
Nhưng mà từ lúc gặp gỡ cô, anh bỗng phát hiện bản thân mình mỗi khi ở cùng cô luôn luôn vui vẻ, trong đầu dần dần nổi lên ý nghĩ qua lại, vì thế anh hôn cô.
Sau đó anh cũng không biết rằng, bản thân mình càng lún càng sâu.
Mà ngay lúc tình cảm hai người đang nồng cháy nhất thì Mộc Mộc lại biết được bí mật anh vốn muốn chôn sâu mãi mãi, anh mất đi cô.
Lúc này anh mới phát hiện ra, bản thân mình đã hãm sâu vào vũng bùn, cho dù tự thoát ra cũng mất đi cả tay lẫn chân.
Vì thế anh phải giành lấy cô một lần nữa.
Cổ Mộc Mộc như đống củi khô cằn, mà nụ hôn của Trầm Ngang giống như một mồi lửa, mỗi lần đụng chạm đều dấy lên một ngọn lửa nhỏ. Vô số ngọn lửa tích góp thành một quả cầu lửa khổng lồ, đốt cháy toàn bộ kinh mạch của cô.
“Anh điên rồi…… Mau thả tôi ra…… Sẽ có người vào.” Cô giãy dụa, nhưng cổ họng như bị lửa nóng thiêu đốt, giọng nói khô khốc lại khàn khàn .
“Yên tâm, không có sự phân phó của anh, bọn họ sẽ không tiến vào.” Trầm Ngang chỉ nói một câu như vậy, đôi môi kia lại bắt đầu quấn quýt lấy cổ cô không tha.
Giống như ma cà rồng đói khát nhìn thấy máu tươi ngọt ngào, gắt gao cắn chặt, tràn ngập ham muốn, không chút nào nhả ra.
Mà thần trí của cô dường như cũng bị nọc độc của anh chích vào cơ thể, mọi tế bào thần kinh đều bị tê liệt, trì hoãn hoạt động, giãy dụa dần dà trở nên vô lực.
Đúng lúc này, điện thoại Mộc Mộc để trên bàn bỗng vang lên, màn hình hiện thị người gọi, chỉ có hai từ — Lục Ngộ.
Anh và cô đồng thời quay đầu, thấy cái tên kia.
Chương 35
Tên Lục Ngộ như liều huyết thanh, nhanh chóng giải trừ độc tố cho cô.
“Buông ra!” Mộc Mộc kêu lên.
“Đừng để ý đến cậu ta.” Trầm Ngang dễ dàng chế ngự hai tay lôn xộn của cô, hơn nữa mười ngón đan vào nhau, hình thành tư thế ái muội .
“Trầm Ngang, tôi phải nhận cuộc gọi này!” Thái độ Mộc Mộc rất kiên quyết, sự mềm mại vừa nãy đã tan thành mây khói.
Thật ra cô vốn không cần nhận, nhưng giờ phút này cô phải làm gì đó để ngăn chuyện tiếp theo không nên xảy ra.
Mộc Mộc bực mình, nhưng bực mình này không phải vì Trầm Ngang, mà vì chính mình.
Cô đến gặp anh không phải là muốn phân rõ quan hệ giữa hai người ư? Sao bị anh hôn vài ba cái đã mất đi thần trí, thiếu chút nữa trong sạch cũng không còn.
Cô đúng là không có tiến bộ, chỉ cần cơ thể bị Trầm Ngang đụng chạm sẽ quên hết mọi thứ. Chẳng lẽ đúng như lời Lưu Vi Vi nói, cô ở phương diện tình dục không lên tiếng thì thôi, mà lên tiếng thì bỗng nhiên nổi tiếng?
Thật sự dọa người.
Trầm Ngang không nói gì, nhưng cánh tay vung nhẹ, di động Mộc Mộc liền “lạch cạch” rơi xuống đất, thành công cắt đứt tiếng chuông ầm ĩ vô cùng chói tai.
“Xin lỗi, anh sẽ bồi thường cho em cái khác.” Trầm Ngang nhún vai.
Nhưng trong mắt không hề tìm thấy một tia hối lỗi.
“Anh cố ý!” Mộc Mộc trừng mắt
Nếu ánh mắt của cô là thìa, còn Trầm Ngang là kem, vậy thì lúc này đây cô đang từng muỗng từng muỗng khoét sạch anh.
“Mộc Mộc, em có thành kiến với anh.” Trầm Ngang thở dài, nhưng không thể che giấu nụ cười quanh khóe miệng.
“Lăn ra chỗ khác!” Lần đầu tiên Mộc Mộc tỏ ra bất lịch sự trước mặt anh.
Mộc Mộc bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo, cô bắt đầu dùng toàn bộ suy nghĩ để chống lại Trầm Ngang. Nếu hai tay không thể dùng, vậy chỉ có thể sử dụng tới hai chân đang rảnh rỗi.
Cô dùng toàn lực, giơ đầu gối lên, muốn cho tiểu jj chú Trầm một đòn trí mạng.
Nhưng thân mình Trầm Ngang chợt động, tránh được đòn công kích thâm hiểm của cô.
Mộc Mộc thẹn quá hóa giận: “Anh sống từ năm này sang năm khác có phải trải qua vô số lần công kích kiểu này không? Dựa vào cái gì mà linh hoạt như vậy?”
“Bởi vì em nghĩ cái gì, anh đều biết.” Trầm Ngang nhìn Mộc Mộc, ánh mắt rực lửa tựa như cô không hề mặc gì: “Bởi vì anh đối với em ngày nhớ đêm mong, đêm không thể ngủ.”
Mà trên thực tế, giờ phút này cô cũng gần như không mặc gì.
Tuy rằng tiểu jj Trầm bình yên vô sự, nhưng công kích vừa rồi đã làm cho vị trí của hai người trở nên lỏng lẻo, Mộc Mộc nhắm đúng thời cơ, động thân, dùng cái trán mình đập vào cái cằm hoàn mỹ xinh đẹp của Trầm Ngang.
Tuy rằng một đòn này thành công giúp cô thoát khỏi giam cầm của anh, nhưng đau nhức ở trán khiến cô muốn nổ tung.
Xem ra bản chất đánh nhau và tình yêu đều giống nhau, giết địch một ngàn thì bản thân cũng tự tổn hại cả tám trăm rồi.
Trên người lạnh lẽo khiến Mộc Mộc bất chấp đau đớn, việc đầu tiên phải là sửa sang lại quần áo đang mặc, che dấu đi tất cả dấu hôn.
Cũng chính lúc cô cúi đầu sửa lại quần áo, Mộc Mộc mới phát hiện trên ngực toàn là dấu hôn, rậm rạp chi chít, khiến cho người ta nhìn thấy liền muốn suy nghĩ miên man.
“Thật sự là một ông già lưu manh!” Mộc Mộc đỏ mặt mắng.
“Anh thề, sau này anh chỉ sẽ đùa giỡn lưu manh với một mình em.” Trầm Ngang vuốt cằm, ánh mắt vẫn mang theo chút dục vọng chưa tan.
“Nghĩ hay nhỉ! Trầm Ngang, hôm nay là lần cuối cùng tôi gặp anh, chúng ta núi xanh nước biếc, sau này đừng gặp nhạu nữa!” Mộc Mộc hạ quyết tâm.
Thật sự không thể gặp lại Trầm Ngang, nếu không chính mình sớm hay muộn cũng sẽ rơi vào tay giặc.
Hai người bọn họ vốn dĩ không cùng cấp bậc.
Giống như tham dự một trận đấu bóng rổ tiểu học, thắng thua không cần người sáng suốt nhìn thấy, ngay cả người mù cũng biết.
Trầm Ngang ngồi lại trên ghế, chiếc cà vạt hơi lỏng lẻo, cả người tỏa ra hơi thở lười biếng, càng thêm mê người: “Anh có linh cảm không phải, em tin không?”
Mộc Mộc bị sự chắc chắn trong giọng nói của anh gây chấn động, cầm di động, xoay người như thỏ con gặp sói dữ sợ hãi chạy trốn.
Ra khỏi Bridal Tea House, Mộc Mộc liền lên một chiếc xe bus gần đó, tựa đầu lên cửa sổ. Trời đông giá rét, kính thủy tinh lạnh thấu xương, đại não hỗn loạn dần dần trấn tĩnh.
Chuyện hôm nay xảy ra quá đột ngột, cô đáng lẽ phải chấm dứt mối quan hệ rối rắm này, lại không ngờ rằng, trải qua việc thân thể tiếp xúc lại khiến quan hệ hai người càng thêm phức tạp khó hiểu hơn.
Hơn nữa theo ý của Trầm Ngang, dường như anh không muốn buông tay như vậy.
Anh rốt cuộc sẽ làm ra chuyện gì, cho dù Mộc Mộc có mọc ra mười cái đầu cũng chẳng thể đoán được.
Đương nhiên, đây không phải là chuyện quấy nhiễu cô nhiều nhất, mà là sự phản ứng của cơ thể cô.
Từ lâu cô đã nghe nói “Con đường để chinh phục một người đàn ông là thông qua dạ dày, còn con đường để đến lòng phụ nữ là thông qua lời nói”.
Cô không phải là người tùy tiện, nhưng bị Trầm Ngang đụng chạm lại không hề phản cảm, thậm chí còn nổi lên phản ứng.
Rốt cuộc là cơ thể cô phản bội trái tim mình, hay là cơ thể cô phản ánh chân thực trái tim đây.
Cô không thể không thừa nhận, phản ứng của cơ thể là thật, mà những giọt nước mắt mỗi đêm cũng là thật. Mộc Mộc không rõ, Trầm Ngang đối với cô mà nói, tâm cơ thâm trầm đến đáng sợ, cô hẳn phải nên tránh xa mới đúng, nhưng tại sao lại xuất hiện cảm giác lưu luyến thế này?
Chẳng lẽ là cô không thể từ bỏ được Trầm Ngang?
Nghĩ đến giận, Mộc Mộc bắt đầu đập đầu vào cửa sổ, khiến hành khách xung quanh kinh hồn sợ hãi, chỉ sợ cô hận đời muốn chết sẽ kéo toàn bộ mọi người trong xe làm đệm lưng. (ám chỉ kéo nhau cùng chết ==)
Trong lúc Mộc Mộc bị bao vây giữa đám người hoảng loạn, điện thoại một lần nữa lại đổ chuông.
Vẫn là Lục Ngộ.
Cô nhận điện, Lục Ngộ hẹn cô đến một câu lạc bộ sách gần trường cấp ba trước kia gặp mặt, Mộc Mộc đồng ý.
Giờ phút này Mộc Mộc thầm nghĩ muốn tìm một người quen để giúp cô ổn định tinh thần, giúp cô không phải nghĩ đến Trầm Ngang nữa.
Khi cô tới, Lục Ngộ đã ngồi chờ rất lâu.
Trong câu lạc bộ có hệ thống sưởi ấm, anh cởi áo khoác, chỉ mặc một áo sơ mi kẻ sọc xanh nhạt, nhìn qua mang dáng vẻ thư sinh ngời ngời. Trước mặt anh là một ly cà phê sữa và một cuốn ‘Lolita’ của Vladimir Nabokov*.(Mọi người có thế tìm trên mạng cuốn sách này ^^)
“Lolita, ánh sáng của đời tôi, ngọn lửa nơi hạ bộ của tôi. Tội lỗi của tôi, tâm hồn của tôi.”
Trong đầu Mộc Mộc đột nhiên nhớ lại lời mở của cuốn sách này, không biết sao lại nhớ tới hình ảnh mình và chú Trầm thân mật, quá trùng hợp khiến cô nháy mắt đỏ mặt, cả người nhanh chóng đổ mồ hôi.
“Em rất nóng sao?” Lục Ngộ thấy cô mặt đỏ tai hồng, quan tâm hỏi.
“Có một chút.” Mộc Mộc vội vàng ngăn chặn những hình ảnh không đứng đắn trong đầu, lỡ đãng đáp.
Cô tháo khăn quàng cổ, đặt lên bàn, đang định mở miệng gọi một ly cappuchino, lại phát hiện ánh mắt Lục Ngộ nhìn mình có chút khác thường
“Sao vậy?” Mộc Mộc có chút lúng túng.
Lục Ngộ rũ mắt, hàng mi dài in bóng mờ ảo trên hai gò má: “Không có gì.”
Đứa nhỏ này, vài năm không gặp sao lại có chút cổ quái thế này.
Đúng lúc này Mộc Mộc bỗng nhiên buồn tiểu, cũng không nghĩ nhiều, nói với Lục Ngộ một tiếng rồi đứng dậy đi vào toilet.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian